Bồ Đào Nha – Thụy Điển: Siêu sao, phản lưới & cái kết đắng

Afghanistan – vietnam: Cú nã đại bác, niềm vui cưa đôi

Một năm cầm quân của HLV Hữu Thắng

Một trận đấu mà nếu “soi” và phân tách rẽ ròi thì thầy trò HLV Hữu Thắng còn nhiều điều cần phải khắc phục (điển chừng như lỗi địa điểm trong cảnh huống chống bóng bổng khăng khăng dẫn tới bàn bị gỡ hòa 1-1) nhưng công bằng mà nói thì nên mừng với trận hòa trên.

Mừng vì đó là trận đấu chính thức trước hết của một đội tuyển trẻ nhất trong lịch sử bóng đávietnam. Cũng có thể xem đấy là cuộc đổi máu sau cuộc ra đi của hàng loạt cựu binh. Có rất nhiều cái tên lần đầu khoác áo đội tuyển và cũng nhiều cái tên ở tuổi 20, 21, 22…

Đấy cũng là một đội tuyển mà nhiều người lo lắng khi thấy thiếu những thủ lĩnh thực thụ nhưng trái lại là sự công bố và ý thức đấu tranh của hàng loạt tuyển thủ trẻ không ngại ngần “so cựa” với các địch thủ to cao hơn mình và giàu sức mạnh hơn mình.

Trẻ nhất và thiếu nhất! - 1

Mừng với một đồng đội trẻ nhất trong lịch sử bóng đá vietnam dám chơi sòng phẳng với Afghanistan. Ảnh: VFF

Các bình luận viên của trận đấu cứ lo lắng, bối rối khi thấy thầy trò HLV Hữu Thắng chống bóng bổng và chống cảnh huống khăng khăng thường thua thiệt các địch thủ. Nhưng nên nhớ đó là căn bệnh bình thường mà thời hoàng kim của thế hệ tiến thưởng cũng hay mắc phải. Nói thế không phải để bỏ lỡ nhưng để cổ vũ những chú gà non mới lần đầu so cựa mà đã vượt qua nhiều áp lực để thi đấu một cách sòng phẳng và kiếm được 1 điểm trên sân khách thật đáng quý.

Họ có rất ít những cựu binh dày dạn nhưng đã lấy sức trẻ bù đắp và không sụp đổ sau hàng loạt cuộc ra đi nơi các cựu binh từng được xem là chẳng thể thay thế ở sân chơi lớn của châu Á. Và đó là điều nên mừng nơi một đội tuyển vietnam đang thay đổi và trẻ hóa.

Cái chính không hẳn là có vé vào vòng bình thường kết Asian Cup hay không mà là chúng ta đang mạnh bạo trẻ hóa mà không sợ liên quan tới chiến thắng.